Tham tu tu, Thám tử tư

Tham tu tu, Thám tử tư Việt Nam, Dịch vụ thám tử

Một tuần chung sống đã phát hiện chồng ngoại tình

Tháng Ba 3rd, 2010

Chả biết đến bao giờ nạn ngoại tình mới thôi làm lung lay giá trị thiêng liêng của gia đình Từ lâu em đã ngấm hiểu rằng chẳng có gì là vĩnh viễn. Khi lấy chồng, em cũng đã xác định rằng chuyện đó không sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra với gia đình của em. Tuy nhiên, thật không ngờ rằng em phát hiện chồng ngoại tình chỉ sau một tuần sống chung.

ngoai tinh

Chồng em ngoại tình sau một tuần chung sống... (Hình minh họa - tư liệu thám tử)

Chúng em đã có 5 năm tìm hiểu trước khi cưới, vậy đâu phải là hôn nhân không có tình yêu mà đến với nhau. Trước lúc cưới tầm 2 tháng, sự nhạy cảm của phụ nữ cũng cho em biết chồng sắp cưới của em đang có vấn đề. Nhưng chồng em làm cho em tin rằng đó chỉ là say nắng, rằng mọi chuyện chỉ do sức ép công việc và sức ép tiền hôn nhân mà thôi.

Em chủ động chăm sóc và thể hiện tình cảm với anh ấy. Vậy cũng đâu phải là em bỏ bê, không quan tâm đến chồng. Do phải suy nghĩ nhiều, bạn em khuyên em đã tìm đến dịch vụ thám tử tư nhờ giúp đỡ, sau một tuần ròng rã theo dõi, các thám tử tư cung cấp cho em lịch trình từng ngày của chồng, những tấm hình âu yếm tình cảm giữa chồng và người phụ nữ kia. Họ gọi nhau là vợ chồng, danh từ xưng hô mà chồng em chưa bao giờ xưng với em trừ khi mới yêu.

Trong lòng đau lắm, nhưng em biết trách ai ngoài trách chồng em kém bản lĩnh, chọn em để làm vợ trong khi tình cảm mặn ngọt với người khác. Em có nên trách người thứ ba kia không, vì cô ta biết chồng em sắp cưới vợ ngay từ đầu nhưng vẫn đâm đầu vào.

Chồng em và cô kia biết hành động của họ là sai, vì họ đã bắt đầu suốt từ lúc chúng em chuẩn bị cưới tới nay, nhưng họ đâu có dừng lại được. Hôn nhân của em mới chỉ được một tháng, mà giờ đã ở trong cảnh chia ly.

Em đã tạo cho mình và anh ấy một cơ hội khi bỏ qua tất cả, không nhắc đến chuyện lăng nhăng của chồng nữa và cố gắng vun đắp. Nhưng biết làm sao khi chồng em lại trở nên ngang nhiên quan hệ hơn: giả đi trực Tết để đi chơi cùng cô kia, nhắn tin, viết mail, chat tình cảm với cô ấy trong khi lạnh nhạt hờ hững với em.

Em có nói với chồng, em đã tha thứ cho anh một lần, đây là cơ hội thử thách của chúng mình. Chồng em thản nhiên nói rằng em chịu được thì tiếp tục không thì em về nhà mẹ đẻ của em đi.

Người thứ ba biện hộ rằng phải xem xét lại chồng mình, xem xét lại bản thân người vợ khi chồng ngoại tình. Như chồng em, anh ấy đâu có thiếu thốn một cái gì. Thậm chí, anh ý dư thừa tình cảm của người thân, của vợ nên không hề biết trân trọng những điều đáng quý đó.

Hôn nhân của em mới chỉ được một tháng thôi. Trong em còn nhiều tình cảm nhưng sao mà em níu giữ lại được khi chồng em làm em mất niềm tin hết lần này đến lần khác. Đàn ông tham lam, sẽ không bao giờ họ cảm thấy đủ và chịu hy sinh bản thân. Còn đàn bà, có lẽ chẳng bao giờ hết thiệt thòi cũng chỉ vì tình cảm yếu đuối của họ.

(Tâm sự của một người phụ nữ…)

Khoảnh khắc “đàn bà” của người vợ có chồng “ăn chả”

Tháng Ba 3rd, 2010
020310-nutinh

Tôi đến nhà, thấy chị nằm cuộn mình trên ghế sofa,... (Hình minh họa)

Dù sao thì mỗi phụ nữ đều biết rằng, với đàn ông, nữ tính luôn là thứ gây say…

Tôi có một chị bạn, giám đốc doanh nghiệp, tóc cắt ngắn, thích mặc veste. Ghét áo đầm. Có hôm họp căng thẳng, chị đứng lên đập bàn làm cả phòng khiếp đảm. Mấy nhân viên trong công ty luôn kháo nhau rằng chị “dữ dằn” lắm. Nhưng khi nghe tin chồng có bồ, chị gọi điện cho tôi kể, khóc rũ tượi vì ghen tuông và đau đớn.

Chị bảo có người trách chị cứng rắn quá, “đàn ông” quá nên mất chồng. Có người nói chị ham công việc không chịu sinh con nên anh chán. Nhưng họ lầm. Chị không hề cứng rắn với chồng. Chị yêu anh đến mức quy lụy. Chị luôn nhỏ nhẹ chiều chuộng anh. Người cương quyết từ chối sinh con chính là anh. Những người nhìn thấy chị giải quyết công việc ở công ty sẽ bổ ngửa ra khi thấy chị tựa vai chồng thỏ thẻ: “Ngon không anh?. Hôm bữa đối tác mời đi ăn ở X, em thấy món này lạ mà ngon quá nên hỏi công thức”. Tuần bốn buổi tối, xong việc chị về nhà tự nấu món ăn cho chồng.

Chị nói chính chị đã hỏi chồng: “có phải em thiếu dịu dàng không?”, nhưng chồng chị lắc đấu. Đôi khi, anh vẫn nghe những câu: “Vợ anh thật quyết đoán, thông minh, cứng rắn. Hẳn anh mệt mỏi khi sống với cô ấy”, nhưng anh mỉm cười, và lắc đầu. Chỉ anh biết chị dịu dàng thế nào ở nhà, trong bếp, trong phòng the. Chỉ anh biết chị luôn đỏ mặt dưới ánh đèn khi anh vòng tay và hôn lên tai chị. Đối với anh, không có gì nữ tính hơn thế.

Việc anh ngoại tình không hề liên quan đến sự thiếu nữ tính bề ngoài của chị. Anh không bị thu hút bởi những người phụ nữ có bề ngoài yểu điệu. Cô bồ của anh cũng không khác chị, cũng là chủ một công ty, cá tính mạnh mẽ, tóc ngắn. Anh nói, đó chỉ là một lối rẽ của trái tim. Vậy mới là vô phương cứu chữa, với chị.

Tôi đến nhà, thấy chị nằm cuộn mình trên ghế sofa, đắp một cái chăn ngang ngực, vừa thổn thức vừa cắn móng tay nát bét. Khoảnh khắc ấy, chị “đàn bàn” hơn bất cứ ai.

Thám tử Giss (Theo NLĐ)

Quản lý con cái bằng … thám tử tư

Tháng Hai 23rd, 2010
tham tu tu

Nhờ thám tử tư bạn sẽ biết được thực hư về con cái của bạn (Hình minh họa)

(ANTĐ)- Tình trạng thanh thiếu niên phạm tội và bị lôi kéo vào các tệ nạn xã hội ngày càng diễn biến phức tạp ở Hồng Koong, Trung Quốc đã nhiều bậc cha mẹ ở đặc khu này phải thuê thám tử tư hóa trang đi theo con cái mình gần như suốt thời gian chúng ra khỏi nhà.

Người phụ trách Công ty thám tử tư quốc tế Hồng Trí, ông Catphilic cho biết, so với một năm trước, số lượng các vụ việc công ty nhận được đã tăng gấp đôi, trong đó chủ yếu là cha mẹ thuê thám tử theo dõi xem con mình có quan hệ với những ai, có dùng ma túy hay giao du với bạn xấu không…?

Phần lớn khách hàng của công ty là các bà mẹ độc thân có thu nhập cao, bận công việc và không có người kiểm soát con cái, còn đối với những gia đình khác đôi khi chỉ tìm thám tử khi nhận thấy con mình có những dấu hiệu bất thường. Khi nhận được yêu cấu, các thám tử sẽ theo sát mục tiêu và báo cáo về cho khách hang từng ngày hoặc báo gấp khi thấy có hiện tượng khả nghi.

Mỗi vụ thong thường kéo dài 5-7 ngày với chi phí thấp nhất là 4.000 NDT. “Nhờ những thong tin do thám tử cung cấp, chúng tôi có những phản ứng kịp thời để ngăn chặn những điều tồi tệ đến với bọn trẻ”, chị Angel Zhang, một phụ huynh cho biết.

Thám Tử Giss (Theo Chinanews)

Đầu xuân năm mới xông nhà thám tử

Tháng Hai 22nd, 2010
xong nha nam moi

đầu xuân năm mới xông nhà thâm tử

PV: Thám tử là một lĩnh vực rất mới mẻ và có chút nhạy cảm ở Việt Nam bởi hệ thống pháp lý chưa thật sự công nhận. Anh đã gặp những khó khăn và thuận lợi nào khi quyết định “ xông vào “ lĩnh vực này?

-Nói về khó khăn thì đây là một thách thức cho những ai mới bước vào nghề. Vì công việc của mình hầu như chỉ mình biết và khách hàng biết mà thôi. Nó không giống một số nghề khác như công an, báo chí … đều có thể xâm nhập điều tra để lấy thông tin. Ngoài ra, những nghề này hoàn toàn được sự hỗ trợ của hệ thống pháp lý, công khai điều tra. Riêng với thám tử tư, chúng tôi phải tự lực cánh sinh, phải lo và đảm bảo thông tin bằng thực lực và kinh nghiệm của mình. Một thám tử cần có tố chất tư duy và sự chủ động hoàn toàn. Khó khăn thứ hai là sự phức tạp của xã hội, là ranh giới giữa vi phạm và không vi phạm rất mong manh. Nó được thể hiện rõ ở đạo đức nghề nghiệp. Nghề thám tử tư ở nước ngoài có hành lang pháp lý rất rõ ràng, nhưng ở Việt Nam còn mới nên quy chuẩn của nó phải dựa trên kinh nghiệm kiến thức và trình độ quản lý nghề nghiệp. Làm sao để công việc thám tử của mình không lấn san sang nghề điều tra, có vi phạm pháp luật hay không?
Thuận lợi của chúng tôi là nhu cầu có thực rất lớn của xã hội hiện nay. Bây giờ đời sống của người ta không chie phát triển mà còn thực dụng nữa. Trước đây, mọi người chỉ lo nghĩ đến việc lo cho con cái, gia đình đủ ăn đủ mặc, còn bây giờ thì họ lại có tầm nhìn xa hơn về thế hệ sau này của mình làm sao con không bị lôi kéo, không vướng vào tệ nạn xã hội.
PV: Anh có thể cho biết đối tượng chủ yếu mà công ty đang quản lý?
-Hiện đối tượng chủ yếu của chúng tôi là vị thành niên, chiếm 40%. Đứng về góc độ thám tử thì việc giáo dục từng giai đoạn là rất quan trọng và rất cần sự giáo dục, quan tâm đúng hướng của gia đình. Có trường hợp con cái cần những cái nhỏ nhưng gia đình không biết và đáp ứng thì chúng sẽ làm liều. Nhiều bậc bố mẹ nghiêm cấm việc cho con tiền mà không biết con mình nhiều khi cũng rất cần tiền cho những chi tiêu nhỏ nhặt riêng. Công ty chúng tôi đã từng làm những vụ việc con cái chỉ vì mấy ngàn đồng tiêu vặt hàng ngày đã đưa chân vào con đường bán thân để có tiền tiêu xài. Thậm chí khi bố mẹ biết được cũng phải bó tay, không thể can thiệp nổi vì bọn bảo kê ra tay. Cuối cùng chúng tôi phải phối hợp với công an thì mới giải cứu được cô bé đó ra. Ngoài ra, chúng tôi giám sát những học sinh, sinh viên “ có vấn đề ” theo yêu cầu của gia đình để làm sáng tỏ những thắc mắc về con em họ. Hơi văn vẻ một chút nhưng những đứa trẻ ở độ tuổi vị thành niên là những công dân cần được hướng tới cuộc sống lành mạnh hơn hết. Điều này thì ai cũng hiểu nhưng khi đối mặt với thực tế con cái mình có dấu hiệu khác lạ: chơi bời lêu lổng, bỏ bê học hành hay sa vào các tệ nạn xã hội như nghiện hút chẳng hạn thì lạ thấy thấm thía câu “ dao sắc không gọt được chuôi”. Nhiều khi không biết vì sao chúng lại như thế! Nhất là những gia đình danh giá. Nguyên nhân thì nhiều nhưng tựu chung lại là các bậc làm cha làm mẹ không có thời gian chăm sóc đến chúng.
PV: Ngoài vấn đề vị thành niên, bên anh còn tham gia mảng hôn nhân gia đình, anh có nhận xét gì về gia đình hiện đại trong cuộc sống vợ chồng hiện nay?
- Thực tế thì đa phần lớp tre sống “rất thoáng”, đôi khi họ nhìn cuộc sống theo góc độ ngộ nhận. Dù theo cũng không thể trách được họ khi đứng trước tốc độ hội nhập và dòng chảy hối hả của thì trường. Quan trọng là họ có đánh mất hẳn nguồn gốc hay không ? Có nhiều người trẻ cho rằng cuộc sống thoáng giúp họ tư duy tốt hơn,sự lựa chọn tốt hơn. Nhưng với các bậc tiền bối thì họ không chấp nhận được điều đó. Do vậy, nền tảng gia đình vô tình nảy sinh ra mâu thuẫn đối kháng.
PV: Hẳn công việc của một thám tử đem lại cho anh không ít buồn vui?
- Bất cứ một nghề nào cũng đều có những kỷ niệm vui buồn trong quá trình hoạt động. Nhưng với Nghề thám tử tư thì niềm vui chính là sự đúc kết thành những bài học, kinh nghiệm trinh sát cho những anh em mới vào nghề sau này. Đó là giúp bố mẹ tìm lại được con cái của mình, hiểu được những suy nghĩ của con, điều mà trước đây bố mẹ hầu như không quan tâm hoặc vô tình không để ý, để rồi kéo chúng ra khỏi những sa ngã, trở thành người tốt. Có những vụ việc mà chúng tôi phải huy động hầu hết tất cả nhân viên thám tử của Công ty vào cuộc. Và cho đến khi nhập cuộc rồi thì mới phát hiện ra nhiều vấn đề khuất lấp sau đấy. Nó không chỉ đơn giản như bố mẹ trình bày hay phán đoán ban đầu của chúng tôi. Còn nôi buồn là những bậc phụ huynh buôn bán hạn chế về trình độ, họ chưa phối hợp thật tốt để giúp công việc của thám tử thuận lợi. Nhiều người chỉ dùng tiền để quản lý con cái mà không hiểu được đồng tiền ấy có thật sự giúp được con mình trở thành người tốt được không?
PV: Có khi nào người ta dùng chính thông tin mà các anh điều tra được để quay lại kiện Công ty không? Ví dụ như người ta không tin con cái người ta như thế?
-Đây chính là một trong những yếu tố về nghiệp vụ. Hệ thống pháp lý của chúng ta đang cấm điều tra đời tư bí mật của người khác. Thám tử chúng tôi không đi sâu vào chuyên môn điều tra mà chỉ đi ngoài lề. Muốn để khách hàng tin tưởng thì chúng tôi phải cung cấp thông tin để họ đối chứng. Mình có thể cung cấp bằng hình ảnh có thực, khách hàng có thể kiểm tra lại.
PV: Có người cho rằng công việc của một thám tử thực chất là tìm sự thật để bán sự thật. Vậy theo anh thì những sự thật mà các anh đem lại làm cho khách hàng buồn nhiều hơn hay vui nhiều hơn?
- Vui cũng nhiều mà buồn cũng nhiều. Tuy nhiên với chúng tôi thì không chỉ đem lại cho khách hàng sự thật mà còn phải làm một người bạn, một nhà tư vấn tốt cho khách hàng. Vì cũng hoạt động trong lĩnh vực luật sư nên ngoài việc tìm hiểu sự thật ra, chúng tôi còn định hướng giúp khách hàng hướng giải quyết. Do đó hầu hết công việc đều có hiệu quả, khách hàng hài lòng. Đó là niềm vui lớn nhất của mỗi thám tử tư. Tiêu chí của chúng tôi là không bao giờ bó tay.
PV: Xin cảm ơn anh về cuộc trò chuyện, chúc Công ty của anh ngày càng là địa chỉ tin cậy.

(Văn phòng thám tử tư Giss)

Tôi vào nghề thám tử

Tháng Hai 9th, 2010

toi vao nghe tham tu5 tiếng liền đứng phục kích trước cổng trường THPT T.L.. Vừa đói, vừa lạnh nhưng cả nhóm vẫn yên vị một chỗ, mắt không rời mục tiêu. Mỗi lần nghe tiếng “xịch” chiếc cổng mở, không ai bảo ai đều hướng về phía đó xem đối tượng của mình có ra khỏi trường không.
Chiều hôm trước, “sếp” của đội thám tử tư gọi điện rủ phóng viên Ngôi Sao cùng tham gia theo dõi một đối tượng nữ sinh trung học. Manager Hạnh thông báo về đặc điểm “nhân vật” cho “thám tử bất đắc dĩ” biết để nắm qua tình hình. Chị Hạnh hẹn phóng viên đúng 6h30 có mặt trên đường Võ Thị Sáu, Hà Nội để cùng các thám tử khác xông pha. Trước khi cúp máy điện thoại, chị còn dặn với “Đến đúng giờ, không sẽ mất liên lạc. Tôi sẽ cho cậu biết người của chúng tôi đứng đâu”.
Một chút tò mò, xen lẫn cảm giác mình được trở thành thám tử khiến tôi thao thức cả đêm không ngủ. Hơn 5h sáng thức dậy, tự chuẩn bị cho mình một chiếc áo ấm vì Hà Nội đã thực sự vào đông; cầm cái máy ảnh cùng quyển sổ ghi chép cá nhân. Mới qua một đêm, chiều hôm trước còn nóng nực, mà sáng hôm sau không khí lạnh giá tràn ngập. Mưa lất phất càng tăng thêm cái lạnh buốt.
Đến nơi hẹn mới chỉ 6h15 vẫn còn dư thời gian chưa đến lúc nhận được mật lệnh từ phía công ty. Trong khi chờ liên lạc lại từ chị Hạnh, tôi tìm một quán nước, uống vài hớp nước chè nóng cho ấm người nhưng vừa uống thì cồn cào bụng vì tôi chưa “súc miệng” thứ gì. Bà bán xôi ngồi bên cạnh đon đả mời nhưng vì không còn thời gian, tôi đành bấm bụng cho qua “tiết mục chào buổi sáng”.

6h30 đúng, điện thoại rung, một nhân viên khác của Công ty thám tử tư bảo có 2 người sẽ dẫn tôi tham gia theo dõi. Người phía kia đầu dây mô tả 2 thám tử gồm một cao, một thấp, đi xe Wave đỏ, biển số… và ăn mặc giống… bác xe ôm. Nhận thông tin xong, tôi ngó vào ngõ, quả thực thấy 2 thanh niên chạc chừng hơn 20 tuổi đang đứng co ro ở đó tự khi nào. Chúng tôi nhanh chóng bắt được tín hiệu của nhau, làm quen qua loa trong 5 phút. Để không gây sự chú ý của dân phố, anh Trường, thám tử thấp hơn người kia nói: “Cậu dựng xe phía kia đường, Duy (thám tử cao hơn) giả vờ ngồi đợi trước ngõ nhà cô bé”.

kiem soat doi tuong

Thám tử Duy đang ngồi dưới hè thì bị nước của chủ nhà tưới cây cảnh đổ rào rào vào người, cũng may là chưa ướt hết quần áo. Anh lại gần chỗ tôi nói khẽ: “Đáng lẽ 6h40, cô bé phải ra khỏi nhà rồi mà giờ này chưa thấy đâu”, rồi anh nhanh chạy sang đường ngồi lên đằng sau xe. Tôi cũng đi chậm lên một đoạn. Đúng lúc này, cô bé đạp xe thong dong từ ngõ ra và đi giữa nhóm chúng tôi. Tôi phải đi chậm lại đến mức có thể và để cô bé vượt lên. Tôi liếc qua khi cô còn đạp xe song song với mình và thấy rõ gương mặt một cô nhóc bé, trẻ con hơn nhiều so với một học sinh lớp 10. Tuy nhỏ nhắn nhưng nét mặt xinh xắn, hiền lành.
Tôi được chị Hạnh cho biết, hồi lớp 9, Hằng học ở một trường danh tiếng trên phố Hàng Bài. Dạo đầu, Hằng học rất giỏi, ngoan ngoãn nhưng đến gần hết năm cuối cấp II, cô bé học sút hẳn và thường bỏ tiết cùng mấy người bạn trong lớp để chui vào quán net chat chít, hẹn hò linh tinh. Bố mẹ làm cả ngày nên không quản lý giờ giấc ở trường của con gái được. Họ không biết chút gì về tình hình con mình tới khi họp phụ huynh cả hai mới ngã ngửa ra, Hằng học lực sút trầm trọng và thường trốn tiết ra ngoài. Ban giám hiệu nhiều lần gửi giấy báo về gia đình nhưng bị Hằng cho vào sọt rác hết, thành ra không một tờ giấy nào đến tay họ. Ngay cả những bản kiểm điểm, cô bé cũng nhờ bạn bắt chước chữ ký bố để nộp cho giáo viên chủ nhiệm. Không còn sát sao với con mình, anh Tùng (bố Hằng) đành thuê thám tử tư  âm thầm “trông nom” hộ con gái lên tới tận lớp 10.
Phố  sá đông dần, từng tốp học sinh đạp xe vội vã đến trường. Các công nhân viên chức cũng phóng ầm ầm xe nhanh nhảu tới cơ quan, công ty cho đúng giờ. Cả 3 chúng tôi hòa chung vào dòng người tấp nập nhưng luôn dõi mắt theo đối tượng đang đi phía trước. Giữ một khoảng cách vừa phải, anh Trường có nhiệm vụ giữ tay lái, còn Duy ngồi đằng sau, người hơi rướn lên cao để không bị che tầm nhìn, tôi cũng bám khá sát cô nữ sinh.
Đến đoạn đèn xanh đỏ, chiếc xe đạp của cô bé vượt qua cùng vài chiếc xe khác khiến anh Trường cũng liều lĩnh len lỏi trong đám đông để vượt theo. Cũng may Hằng đi xe đạp chứ gặp phải đối tượng ngồi xe máy phóng theo kịp sẽ khó và nguy hiểm. Bởi bản thân thám tử luôn ở trong thế bị động, vừa đi vừa nhìn theo, đồng thời phải tránh né xe khác và luôn giữ bí mật. Tất cả những yếu tố này đòi hỏi người thám tử phải biết xử lý tình huống khéo léo, hiệu quả nên rất cần đến kinh nghiệm, nắm rõ địa hình, khả năng phán đoán hành vi của đối tượng.
Nhóm vệ sĩ bất đắc dĩ “hộ tống” Hằng đến khi cô bé vào trong lớp, xong đâu đó, chúng tôi dựng xe trên vỉa hè, đối diện với cổng trường. Trong lúc nhàn rỗi, anh trường bảo đồng nghiệp đi mua bánh mì kẹp trứng để giải quyết cho cái dạ dày đang biểu tình. Cũng may chỗ chúng tôi “tọa” là vỉa hè của một khu tập thể nên không sợ ảnh hưởng đến ai và có thể đứng cả ngày ở đây. Anh Trường chia sẻ: “Tới một địa bàn nào đó mình luôn phải chú ý đến chỗ vệ sinh cá nhân. Đừng tưởng “giải quyết vấn đề” nó nhỏ mà không quan tâm”. Quả đúng như thế, bản thân tôi đã được chứng thực ngay điều anh Trường mới nói.
Ăn xong cái bánh mì, mỗi người vào quán nước sát đó làm ly chè nóng cho ấm bụng. Uống xong tự dưng thấy “buồn” nhưng lại không có chỗ giải quyết. Theo lời Duy, tôi chui ngay vào quán net, mất 1.000 đồng ngồi máy và tiện thể “xả” luôn, nhẹ cả người. Lần lượt, 2 thám tử “chính” cũng thay phiên nhau vào… quán net 8h, chỗ chúng tôi bỗng có 3-4 người dựng xe thành dãy. Hóa ra đây là bến xe ôm. Một bác chừng 45 tuổi “mắt nổ, mắt xịt” vừa chống chân giữa xe máy vừa lườm cả 3 Đang nói chuyện, một người đàn ông xách ca-táp tiến lại gần bảo tôi chở ra bến xe Giáp Bát và không quên hỏi luôn giá tiền bao nhiêu. Chưa kịp chỉ sang mấy bác xe ôm thực sự bên cạnh thì đã bị họ nhìn bằng ánh mắt “Mày liệu thần hồn đấy, ở đâu mà đứng bến này tranh khách”. Thám tử Duy vội bảo người thuê sang chỗ các bác. Anh Trường chỉ cười mỉm, kể luôn: “Một lần đứng trên Hàng Bài, bà hàng xóm chỗ tôi đi ngang qua nhìn thấy, đỗ xịch xe vào hỏi tôi mới làm xe ôm à. Tôi gật gù, chị ta bồi tiếp “Chú cho chị số điện thoại, để nếu lần nào nhỡ không đón được cháu (con chị này học cùng trường Hằng), chị nhờ chú chở giúp”. Anh bảo, đó là thành công trong một màn diễn của người thám tử chứ không buồn gì cả.
Qua 9h, 10, 11h, trời càng lúc càng lạnh hơn cộng thêm cơn mưa lất phất. Cả 3 đứng dưới tán cây phượng nên không bị ướt nhưng dường như cái lạnh đã ngấm vào thịt da. Chỉ còn gần 1 tiếng nữa sẽ tan trường. Bụng đói, lạnh buốt đầu nhưng tôi và 2 thám tử vẫn luôn dán mắt vào chiếc cổng sắt, mỗi khi mở xịch ra, không ai bảo ai đều hướng về tiếng kêu đó. Anh Duy cất cái máy ảnh nhỏ xíu giấu trong lòng bàn tay vì nó không cần đến nữa vì Hằng không trốn học.
Cuối cùng tiếng trống trường vang lên, Hằng được cô bạn đi nhờ xe chở. Đám học sinh tủa ra đông, chật kín cả cái phố nhỏ. Anh Trường “tay lái lụa” len lỏi trong đám đông ấy và luôn bám sát “đối tượng” phía trước. Hằng đưa cô bạn về nhà rồi lững thững đạp xe vào ngõ nhà mình. Đợi một lát, bố mẹ cô bé “nháy máy” hiệu rằng con họ đã về đến nhà. Anh Trường cũng gọi điện báo cáo sếp hoàn thành công việc sáng nay và đồng hồ chỉ hơn 12h trưa.bằng con mắt còn lại. Thám tử Duy thì thầm: “Ông ấy tưởng “ma mới” chiếm điểm làm ăn này đấy”. Kệ cho mấy bác xe ôm “tưởng tượng và đố kỵ”, nhóm tôi bắt đầu “buôn” chuyện về cô nữ sinh Hằng. Anh Trường kể: “Dạo cô bé còn học lớp 9 một trường THCS trên phố Hàng Bài, bọn tôi đến khổ, bị phạt mất hơn trăm nghìn vì đỗ xe trên vỉa hè. Đang nộp phạt thì Hằng và mấy cô cậu cùng lớp trèo tường trốn ra ngoài để đi chat. Thế là chúng tôi phải “cắm” một người ở lại nộp phạt, còn tôi lẽo đẽo theo nhóm học sinh vào tận quán net. Ngồi sát bên cô bé mới thấy ngôn ngữ chat của nó thật “kinh hồn”, khác xa khi ở nhà”.
Năm nay là hơn 2 năm anh Trường gắn bó với nghề thám tử tư. Trước khi dấn thân vào nghề này, anh từng trải qua nhiều công việc khác nhau. Học đại học Mỏ Địa chất sau khi đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự, tốt nghiệp xong anh cưới vợ và có 2 nhóc. Anh bảo rằng, mỗi lần đi công tác xa, có bận nửa tháng mới về, nhớ con lắm nhưng cũng chỉ điện thoại hỏi han. Nghề thám tử có lúc rỗi rãi nhưng cũng khi bận bịu, đang ăn cơm hay nửa đêm rét mướt khi sếp gọi, anh phải lên đường ngay. Vợ hiểu nghề nghiệp anh làm và thông cảm, chia sẻ với chồng phần nuôi nấng con cái nên anh mới sống chết cùng với nghề thám tử.

Thám tử cảnh báo khi mua các loại mỹ phẩm, dược phẩm – cẩn thận hàng giả

Tháng Hai 9th, 2010
can than khi dung cac loai my pham. duoc pham

Cẩn thận khi mua các loại mỹ phẩm, dược phẩm... (Ảnh: tư liệu thám tử)

Mỹ phẩm, dược phẩm là hai trong số những mặt hàng thường bị làm giả, làm nhái với nhiều sản phẩm không rõ nguồn gốc, hàng chất lượng kém vẫn lưu thông trên thị trường. Tình hình đó làm các doanh nghiệp không an tâm về sản xuất còn người tiêu dùng thì lo ngại sử dụng
Hiện tượng phổ biến nhất và nhiều công ty đều gặp phải đó là việc nhái nhãn hiệu của các loại thuốc của các công ty, các thương hiệu có uy tín, tệ hại hơn là các loại thuốc chất lượng kém hoặc không có hoạt chất chữa bệnh, nhiều loại không rõ nguồn gốc lưu thông trên thị trường.
Báo động hàng giả, hàng nhái
Thậm chí, có những hiệu thuốc còn tự dán nhãn mác của các công ty có uy tín để bán ra thị trường. Ví dụ một loại thuốc có nhiều đơn vị cùng sản xuất như loại hoạt huyết dưỡng não, viên sáng mắt… (khoảng 20 công ty sản xuất), bao bì, nhãn mác na ná nhau kể cả kiểu dáng và nhãn hiệu.
Trên thị trường còn xuất hiện nhiều loại thuốc không rõ nguồn gốc như Levitra không chứa hoạt chất. Trường hợp nghiêm trọng như vụ việc làm giả thuốc tránh thai xảy ra tại Hải Phòng do Quách Thị Lành làm giả bằng bột mỳ rồi đưa vào các hiệu thuốc tiêu thụ, đã bị lực lượng Công an phát hiện.
Công an TP Hồ Chí Minh đã phát hiện xử lý vụ việc thuốc quá hạn sử dụng được làm lại thời hạn sử dụng gồm các loại thuốc: Ternenrein H5000, viên nén Erythromycycin, Amocycilin, Dexamethason… sản xuất và đóng gói giả nhãn mác, ghi tên nhiều nhà sản xuất khác nhau.
Trường hợp Direxiode dùng hoạt chất Diiodohydroxyquinoleine, thuốc đăng ký ngày sản xuất năm 2005, hạn dùng năm 2007 thì trên thị trường đã xuất hiện loại thuốc đó sản xuất năm 2006, hạn dùng năm 2008 không rõ nguồn gốc…
Riêng về mặt hàng mỹ phẩm, nghiêm trọng nhất là làm giả, làm nhái các loại mỹ phẩm chăm sóc da, tóc. Trước đây, người làm giả thường sử dụng vỏ bao bì cũ của công ty, tự pha chế sản phẩm và chiết rót vào chai. Những năm gần đây, tốc độ làm giả rất nhanh, chỉ sau 1 tháng sản phẩm Olay được lưu thông trên thị trường thì hàng giả, hàng nhái đã xuất hiện tràn lan khắp cả nước và được bày bán công khai.
Tương tự như vậy, các sản phẩm Sunsilk, P/S, Dove, Clear, Pond’s… là những sản phẩm nổi tiếng của Công ty Unilever Việt Nam, mỹ phẩm chăm sóc tóc Wella bị làm giả từ nước ngoài đưa vào, giả về chất lượng, giả về bao bì và không có nhãn phụ…
Thuốc giả, mỹ phẩm giả gây tác hại đặc biệt nghiêm trọng vì ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe và tính mạng con người, thậm chí còn phá vỡ cả về mặt chính sách xã hội của Nhà nước như trường hợp thuốc phòng tránh thai. Hơn nữa, hàng giả làm Nhà nước thất thu ngân sách (cả thuế nhập khẩu, thuế GTGT…). Mặt khác, nó rất ảnh hưởng đến môi trường đầu tư.
Doanh nghiệp thiệt hại, sức khỏe và quyền lợi người tiêu dùng bị đe dọa
Ông Lê Hùng Dũng, Cục trưởng Cục Quản lý thị trường cho biết: Năm 2006 và 6 tháng đầu năm 2007, các cơ quan chức năng đã phát hiện và xử lý 21.000 vụ hàng lậu, hàng giả, hàng nhái, thu nộp ngân sách Nhà nước 11 tỷ đồng, trong đó lực lượng Quản lý thị trường đã xử lý 12.000 vụ với số tiền thu giữ và xử phạt là 6 tỷ đồng…
Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Hữu Lợi, Giám đốc Công ty Thương mại VIC cho biết: Công ty Thương mại VIC chuyên sản xuất và kinh doanh mặt hàng thức ăn chăn nuôi gia súc, trung bình mỗi năm, doanh thu của doanh nghiệp này lên tới khoảng 800 tỷ đồng, thế nhưng theo tính toán của công ty, vì sản phẩm bị làm giả nên hằng năm, doanh thu của công ty bị thiệt hại tới 10-15% doanh số, tương đương với hàng trăm tỷ đồng.
Theo ông Lợi, thời kỳ cao điểm có tới 36 sản phẩm của VIC bị làm giả, làm nhái. Mỗi năm, công ty đã phải tổ chức gần 1.000 cuộc hội nghị khách hàng, tập huấn kỹ thuật, giúp phân biệt hàng giả, hàng nhái.
Thậm chí, sâu sát hơn nữa, công ty còn thực hiện tuyên truyền trên loa truyền thanh tại các huyện, xã để bà con nông dân có thể phần nào phân biệt được hàng thật của công ty với hàng giả, hàng nhái, tránh nhầm lẫn khi mua sản phẩm.
Tất cả những chi phí cho việc chống hàng giả, hàng nhái của công ty cũng lên tới hàng tỷ đồng mỗi năm nữa. Đấy là chưa kể, khi phát hiện ra hàng của công ty mình bị làm nhái, VIC còn phải bỏ tiền ra thuê Công ty Bảo hộ sở hữu trí tuệ Phạm và Liên doanh để bảo hộ.
Thông thường, chi phí cho những lần như thế lên đến 70-80 triệu đồng. Trong những trường hợp đã phát hiện và xử phạt được một cơ sở hoặc đơn vị nào đó làm hàng giả hàng nhái, thì mức phạt tối đa dành cho họ là 20 triệu đồng/lần, và số tiền này dĩ nhiên là sẽ phải được nộp vào ngân sách Nhà nước, còn bản thân doanh nghiệp thì sẽ không được bồi thường gì cả.
Bất cập là thế, nên nhiều doanh nghiệp cũng ngại không tố cáo khi sản phẩm của mình bị làm giả, làm nhái, vì điều quan trọng nhất là sợ ảnh hưởng đến uy tín thương hiệu, sợ tâm lý của người tiêu dùng khi quyết định mua một mặt hàng nào đó, sẽ cân nhắc và có thể tránh những thương hiệu bị làm giả, làm nhái. Chính điều này lại góp phần làm cho hàng giả, hàng nhái càng có cơ hội hoành hành.
Quy trình xử lý phức tạp, chế tài quá nhẹ, thiếu tính răn đe
Nhiều doanh nghiệp cho rằng, hiện nay, quy trình xử lý một đơn vị làm hàng giả, hàng nhái còn quá phức tạp và mất thời gian. Một doanh nghiệp khi phát hiện sản phẩm của mình bị một công ty nào đó làm giả, làm nhái, sẽ phải gửi văn bản và tài liệu tới công ty đó, chứng minh là họ đã vi phạm, yêu cầu họ dừng ngay việc vi phạm lại.
Nếu sau 30 ngày, đơn vị vi phạm không chấp hành, thì mới gửi văn bản lên cơ quan pháp luật, chứng minh là mình đã trao đổi với bên vi phạm mà không được, và yêu cầu cơ quan chức năng vào cuộc. Tất cả quy trình để có thể xử lý phải mất khoảng 3 tháng.
Hiện nay, có nhiều doanh nghiệp đã ký kết trực tiếp với Chi cục Quản lý thị trường các địa phương trong công tác chống hàng giả, hàng nhái, nhưng hiệu quả chưa cao, và rốt cuộc, thì doanh nghiệp vẫn phải tự mình bảo vệ mình.
Trước đây, việc xác định một mặt hàng nào đó bị làm giả, làm nhái thuộc về Cục Sở hữu trí tuệ, còn hiện nay, quyền đó được trao cho lực lượng Quản lý thị trường địa phương, nên về chuyên môn, họ còn nhiều hạn chế, không đủ trình độ để kết luận, khiến cho mức độ chính xác không cao, gây nhiều khó khăn cho doanh nghiệp bị làm giả.
Một bức xúc khác nữa của các doanh nghiệp là mức xử phạt quá nhẹ đối với hành vi làm hàng giả, hàng nhái. Thông thường, một vụ việc khi bị phát hiện, đối tượng vi phạm sẽ bị phạt cao nhất cũng chỉ 20 triệu đồng. Nếu tái phạm lần thứ 3, thì mới bị phạt 100 triệu đồng và khởi tố hình sự

(Thám Tử tổng hợp)

Vụ án được làm rõ nhờ thám tử tư

Tháng Hai 9th, 2010

vu an duoc lam ro nho tham tu tu

Một thám tử đang trong quá trình làm nhiệm vụ (Ảnh: tư liệu thám tử)

Trước thực tế nghiệt ngã mà ngành tư pháp Mỹ phải thừa nhận là hàng năm, con số người mất tích và tử thi không xác định được danh tính lên đến hàng nghìn. Hàng ngàn “thám tử nghiệp dư” tình nguyện sử dụng Internet để cố gắng tìm ra sự phù hợp giữa người mất tích và xác chết không xác định. Tất cả bắt đầu với “Cô gái vải lều” – sở dĩ được gọi như thế vì xác phụ nữ này được tìm thấy bọc trong cái bọc bằng vải bạt dựng lều. Todd nghe nói về vụ án khi lần đầu tiên anh gặp Lori, người vợ tương lai. Chính Lori đã đi từ Kentucky đến Tennessee để nói cho Todd biết cha của cô, ông Wilbur, đã phát hiện cô gái bị giết chết trong cánh đồng gần Georgetown như thế nào trong thập niên 60. “Cô gái vải lều” đã gây sự chú ý cho Todd. Vì thương cảm cho số phận hẩm hiu của “Cô gái vải lều” mà Todd muốn biết thật sự nạn nhân là ai? Tìm kiếm Để giải quyết câu hỏi này, thám tử nghiệp dư Todd Mathews phải tìm về phần mộ lạnh lẽo cô đơn và không tên của nạn nhân nằm cách Kentucky nhiều dặm, lục lọi báo chí ở địa phương để tìm những câu chuyện về “Cô gái vải lều”, cũng như mọi tài liệu đề cập đến một người mất tích nào đó có nhân dạng giống với nạn nhân. Todd đã bỏ ra 10 năm để tìm kiếm nhân thân của “Cô gái vải lều”. Trong suốt quãng thời gian dài đằng đẵng ấy, anh đã trực tiếp gặp gỡ hay nói chuyện qua điện thoại với các nhà điều tra và nhà báo để tìm kiếm bất kỳ mảnh vụn dữ liệu nào. Sau khi World Wide Web kết nối hành tinh, một sự tập hợp tự nhiên diễn ra. Khoảng cách địa lý không còn là chướng ngại nữa. Cuộc tìm kiếm trở nên dễ dàng hơn, có điều kiện hơn và hiện thực hơn. Nhờ World Wide Web, Todd phát hiện nhiều người khác đồng tư tưởng làm công việc giống như anh. Cuối cùng, Todd tìm thấy cái mà anh cật lực tìm kiếm suốt bao nhiêu năm trời: một phụ nữ lên mạng tìm kiếm người chị của mình bị mất tích ở Lexington, Kentucky! Todd ngấu nghiến đọc. Chi tiết mô tả phù hợp với những gì được khắc trên bia mộ của “Cô gái vải lều”! Một thập niên nặng nề như được trút khỏi vai Todd Mathews. Quy tắc và phương pháp Cuối cùng “Cô gái vải lều” đã có một cái tên: cô ta là Barbara Taylor. Đây là một trong những khoảnh khắc xúc động nhất trong đời thám tử nghiệp dư Todd Mathews. Việc phát hiện di hài của Barbara trong năm 1968 đã dẫn đến việc thành lập Cơ quan Xét nghiệm y khoa bang Kentucky. Rồi, 30 năm sau, năm 1998 website của cơ quan này gọi là UnidentifiedRemains.net. Một tiến trình giải quyết những vụ án bí ẩn bắt đầu trên Internet. Các quy tắc và phương pháp được phát triển để công việc điều tra hiệu quả hơn. Phải có sự giao tiếp với các cơ quan bảo vệ pháp luật để dữ liệu có được tính chuẩn xác đáng tin cậy, và Doe Network còn có giao thức mà những thám tử tình nguyện phải tuân theo để phòng ngừa đặt mình vào tình thế nguy hiểm. Các hồ sơ vụ án thường xuyên được xem xét và thảo luận giữa các thành viên trang web, cơ quan bảo vệ pháp luật và công chúng. Chỉ riêng Doe Network đã giúp đỡ làm sáng tỏ 38 vụ án mất tích hay nạn nhân không xác định. Thông qua Doe Network, hàng ngàn vụ án tương tự được phơi bày trước mắt công chúng với hy vọng giải quyết được vấn đề

2. Nhật Ký Thám Tử – Người Khách Hàng Tội Lỗi “ Tôi muốn giữ hạnh phúc gia đình mà tôi đã cố tình giành giật của người khác để có được . Vì quá gian nan , bị người đời nguyền rủa qúa nhiều nên tôi không muốn bỏ cuộc . Tôi phải giữ được chồng , được cha cho con mình. Anh ấy là người dễ bị cuốn rủ nên mới sa ngã như thế . Chỉ cần biết được hành động của chồng , tôi sẽ đưa anh quay lại với gia đình . “ Vị khách hàng tội lỗi. Cô thư ký mưu mô“ Tôi muốn giữ hạnh phúc gia đình mà tôi đã cố tình giành giật của người khác để có được. Vì quá gian nan, bị người đời nguyền rủa qúa nhiều nên tôi không muốn bỏ cuộc. Tôi phải giữ được chồng, được cha cho con mình. Anh ấy là người dễ bị cuốn rủ nên mới sa ngã như thế. Chỉ cần biết được hành động của chồng, tôi sẽ đưa anh quay lại với gia đình .   Không một chút dấu diếm, vị khách hàng tầm hơn 30 tuổi thẳng thắn kể lại cuộc chiến giành giật hạnh phúc trước đây, không hề muốn che đậy tội lỗi của mình . Theo chị , chính vì tội lỗi đó nên chị không muốn nhường chồng lại cho người khác.“ Khi mới 25 tuổi , vừa mới ra trường vào làm thư ký cho anh ấy . Vị giám đốc đẹp trai hào hoa đã thực sự cuốn hút tôi ngay từ buổi đầu tiên đến phỏng vấn xin việc. Hằng ngày được làm việc bên cạnh chăm lo cho anh từ việc nhỏ nhặt nhất, tình cảm trong tôi càng lớn dần lên. Tôi yêu anh mãnh liệt nhưng tình yêu đó gặp quá nhiều lực cản .Bởi anh đã có gia đình . Theo như mọi người đó là gia đình hạnh phúc .Anh yêu vợ và thương con tuyệt vời . Vợ anh là một giáo viên , anh là giám đốc bận việc như thế nhưng vẫn dành thời gian đỡ đận chị. Ngươig đàn ông đó càng mẫu mực, càng tài hoa bao nhiêu thì tôi lại càng đắm đuối bấy nhiêu . Từ lúc nào trong tôi xuất hiện ý nghĩ là phải chiếm đoạt anh cho bằng được. Việc này đối với tôi không khó khăn vì thời gian tôi bên anh rất nhiều , bản thân tôi lại có nhan sắc. Tuy nhiên anh không phải là kẻ trăng hoa “ nhiều tiền rủng mỡ” như một số người khác, nên kế hoạch quyến rũ anh gặp một số khó khăn . Đời thật oái oăm , càng khó khăn bao nhiêu tôi lại càng yêu anh và quyết chí chiếm đoạt cho bằng được. Tôi bắt đầu nghĩ ra hàng vạn mưu kế để có thể khiếm anh lọt vào lưới tình của tôi. Và tôi đã không từ những thủ đoạn đê hèn nhất. Một buổi tối theo anh tiếp khách, tôi đã bí mật bỏ thuôc mê vào ly rượu của anh. Khi khách khứa đã rời bàn tiệc, anh bắt đầu choáng voáng lơ mơ, tôi đưa anh về khách sạn. Sau đêm đó, tôi bắt đầu lôi kéo anh vào cuộc tình bất chính bằng cách vừa dùng sự quyến rũ của bản thân và cả những đe doạ sẽ làm ầm ĩ lên để anh mất sự nghiệp lẫn gia đình. Tôi đã đánh trúng điểm yếu nhất của anh . Sự nghiệp mất anh không hề sợ nhưng anh rất sợ đỗ vỡ gia đình . Thế là tôi yêu cầu gì anh đều làm theo chỉ mong tôi đừng để bí mật này đến tai vợ con. Chiếm đoạt hạnh phúc. Hai năm lôi kéo anh, tôi đã có đủ nhà cửa, tiện nghi và một công việc ổn định và một công ty khác. Điều mà tôi cần giờ đây chỉ là con người của anh. Dù tôi nói kiểu gì anh cũng không đồng ý ly hôn. Anh sẽ làm người tình bí mật của tôi đến trọn đời cũng được miễn là đừng để gia đình anh biết và tan vỡ. Không còn cách nào khác, tôi tìm đến vợ anh để lật ván bài cuối cùng. Không ngờ con người cương trực ấy, đầy lòng tự trọng của chị ấy đã khiến tôi nhanh chóng chiến thắng. Anh khóc lóc, van xin sự tha thứ của vợ, cầu xin sự tha thứ của người thân. Tôi bỏ qua cả thể diện, lòng tự trọng của một con người có học thức đến khiêu chiến với vợ anh. Sự trâng tráo và đê tiện ấy khiến cho bố mẹ tôi đã không ngớt lời nguyền rủa và từ mặt tôi. Vợ anh có lẽ không chịu đựng nổi sự tổn thương tột cùng đã buông anh ra. Vậy là tôi có được anh, để lại sau lưng những đứa trẻ quá nhỏ dại, một người phụ nữ đau đớn vì sự đổ vỡ. Chúng tôi đã trở thành vợ chồng được hơn 7 năm, anh bỏ công ty ra làm ngoài. Hạnh phúc dù không thật sự trọn vẹn vì anh vẫn còn sống trong mặc cảm tội lỗi. Tuy nhiên bằng kinh nghiệm của kẻ đã dùng sự quyến rũ và khả năng chiếm đoạt nên tôi đã khiến anh quên đi một phần nào mà toàn tâm toàn ý với gia đình. Đứa con trai ra đời , hạnh phúc của chúng tôi có vẻ như ổn định hơn. Nhìn thành quả cuối cùng đó , tôi mãn nguyện vì công sức mình bỏ ra được bù đắp một phần nào. Tuy nhiên gia đình tôi cũng không chấp nhận tha thứ, họ vẫn không nhìn nhận hạn phúc ấy, còn bảo trước sau gì tôi cũng bị quả báo. Tôi quan niệm hạnh phúc của mình là do mình tạo ra và xây đắp nó lên . Mình muốn nó hạnh phuác là hạn phúc, muốn nó sóng gió là sóng gió, ông trời chẳng có can hệ gì cả. Chẳng phải tôi đã tạo được hạnh phúc cho mình bằng chính sức lực của mình đấy sao? Tôi đã nghĩ mình có thể đứng lên tuyên chiến với bất cứ kẻ nào chen vào hạnh phúc đang có, sẽ chiến thắng tuyệt đối. Một ngày , người vợ trước của anh tìm đến gặp tôi và bảo ngày quả báo của tôi đã đến. Anh đang cặp bồ và lần này thì chính tôi phải nếm trải những gì mà chịu ấy đã chịu đựng trước đây. Tôi không tin là anh có thể làm thế một lần nữa, anh không phải là người đàn ông dễ hư hỏng .Nhưng lời chị ấy nói cứ ám ảnh mãi nên tôi quyết định nhờ các anh tìm hiểu rõ thực hư: Có phải chồng tôi đang ngoại tình hay không?Trả giá. Bản báo cáo sau mười lăm ngày theo chân anh chồng liên tục của các thám tử tư thuộc Công ty Dịch vụ cung cấp thông tin Thám tử Giss  được đặt trước mặt vị nữ khách hàng có kết quả: Anh chồng ngoại tình với một cô gái nhà hàng xinh đẹp. Người phụ nữ tái mặt hẳn đi và trong chốc lát chị lấy ngay được bình tĩnh ký tiếp một hợp đòng nữa: Tìm hiểu chiêu thức và thủ đoạn của cô gái nhà hàng nọ. Những bản báo cáo lần lượt được các thám tử tử đưa đến người phụ nữ kia. Chị cũng chẳng dấu diếm bảo sẽ dùng nó để: “ Chơi đến tận cùng “ với đối thủ kia . Cuộc chiến của chị có vẻ rất bài bản . Ngoài việc thuê thám tử để theo dõi nhất cử nhất động của chồng và tình địch, chị còn thuê cả thám tử điều tra nhân thân của cô gái nhà hàng nọ ở quê. Một mặt chị đấnh trực diện với kẻ cướp chồng, một mặt đánh từ người thân ở quê. Ban đầu, các thám tử đều nghĩ có khả năng chị sẽ giữ được hạnh phúc của mình vì sự phản ứng của gia đình cô gái nọ ở quê rất dữ dội . Họ tìm cả con gái về gian hẳn trong nhà, chửi bới thậm tệ và buộc phải cắt đứt mối quan hệ bất chính đó. Anh chồng cũng có vẻ chờn, quay lại với gia đình. Tuy nhiên một thời gian sau, người phụ nữ lại Văn phòng Thám Tử Giss với sự hốc hác .Chị cho biết cuộc chiến đã thất bại , anh chồng đã bỏ đi với nhân tình , để lại tờ đơn ly hôn được ký sẵn. Ai cũng bảo chị đã bị quả báo đi cướp chồng người giờ bị người khác cướp lại là đương nhiện. Như một người không còn gì để mất, chị cho biết nếu không được hưởng hạnh phúc thì nhất quyết không để kẻ kia thoả mãn . Chị muốn tìm cho ra hai kẻ kia, ván bài của chị là không ăn được thì đạp đổ. Lòng căm thù, sự tổn thương đang khiến cho người phụ nữ trở nên cuồng dại. Các thám tử tư Giss từ chối hợp đồng và khuyên chị chấp nhận thực tế. Vì chị có đi phá đến tận cùng thì cũng không tìm lại được hạnh phúc vốn đã không phải của mình từ trước. Đồng thời nếu hành động không khéo, chị có thể vướng vào vòng lao lý. Nhìn bộ dạng thiểu não và thất thần của chị khi rời khỏi văn phòng, các thám tử không khỏi ái ngại. Cái gì cũng có cái giá của nó, sao chị lại không chịu tin vào điều đó. Gieo gió ắt gặp bão .

Thám Tử Giss

Thám Tử Giss: Một đứa con gái “hư hỏng” vì cờ bạc

Tháng Hai 9th, 2010
con gai hu hong vi co bac

Một đứa con gái "hư hỏng" vì cờ bạc (Hình minh họa)

Đã nhiều lần tôi tự hỏi, tôi – một đứa con gái 19 tuổi, đã sống để làm gì ngoài việc gây ra những khoản nợ nần và sự nhục nhã cho gia đình từ thói quen cờ bạc của tôi…
Gia đình tôi khá giàu có nên cuộc sống từ nhỏ tới lớn tôi không phải lo nghĩ bất cứ chuyện gì. Mẹ tôi là chủ cho vay họ có tiếng trong quận, nên cũng từ bé tôi đã được thấy quá nhiều tiền.
Từ lớp 5, tôi đã thích cầm thật nhiều tiền, đôi khi chỉ là khao bạn bè đi ăn uống, nhưng cảm giác thích mua gì được nấy đã ám ảnh tôi, con nhóc 10 tuổi khi ấy.
Cách đây 2 năm, tôi đang học lớp 11 tại một trường trung học nổi tiếng của thành phố. Một biến cố lớn xảy ra với gia đình tôi, và cũng là nguyên nhân chính đẩy tôi vào con đường cờ bạc. Mẹ tôi bị khách bùng tiền họ, đến khi tìm được thì nhà người ta chấp nhận đi tù chứ không còn tiền trả nữa.
Mẹ tôi có cần người ta đi tù đâu, bà ngậm đắng cho họ viết giấy vay nợ, còn bà phải đứng ra đặt căn nhà đang ở để trả chỗ này, đập chỗ kia. Nhà tôi chính thức “vỡ”, và mẹ tôi không còn cho tôi tiền như trước.
Học lớp 10 tôi đã dùng điện thoại đẹp nhất trường, đi xe ga và xin mẹ thay đổi xe, đổi điện thoại xoành xoạch. Thế mà sau khi biến cố xảy ra, tôi phải để mẹ bán xe trả nợ.
Trước có ngày tôi cầm cả 1 triệu tiêu vung vít, bây giờ muốn xin mẹ 100 nghìn cũng là quá khó khăn. Đứng trước sự thật là gia đình đang nghèo đi, tôi không chịu được. Sự ích kỷ cộng ngu ngốc và hiếu thắng đã đẩy tôi đi xa hơn mình tưởng.
Tôi còn nhớ tối hôm thứ 7 ấy, cả hội bạn gồm mấy đứa đều nhà giàu và chịu chơi đang bàn nhau đi “xoã” mà không đủ tiền. Chẳng đứa nào nghĩ đến xin gia đình thời điểm này nữa. Một anh hơn tôi 2 tuổi đứng lên nói to: “Bây giờ không đánh bóng (cá độ bóng đá) thì mút mùa mà có tiền em ạ.”
Cá độ bóng đá tôi cũng có biết đến qua mấy con nợ đến bốc họ nhà tôi, nhưng tôi nghĩ đấy chỉ là bước đường cùng của một kẻ túng thiếu. Nhưng ngu ngốc làm sao khi ấy tôi lại cho đó là cách kiếm tiền cực nhanh, nhất là trong tối thứ 7, tối nhiều trận bóng nhất trong tuần.
Tôi ngập ngừng vì không biết báo thế nào, anh ấy vỗ vai tôi nói luôn: “Thằng bạn anh “làm” bóng đấy, em mới chơi cờ bạc đãi tay mới mà. Đây làm luôn một trận Arsenal-Sunderland, bóng chấp có nửa một thôi đánh là ăn ngay !”
Tôi nghe như vịt nghe sấm, có bao giờ đánh đâu mà biết. Nhưng nghe anh ấy phân tích, nghĩa là tôi mà chơi thì thế nào cũng ăn, trong lòng tôi dấy lên một cảm xúc khó tả vô cùng. Nửa sợ, nửa muốn có tiền thật nhanh và cái chính là trong túi chỉ còn 500 nghìn mà tôi lại thèm mua biết bao nhiêu thứ.
Tặc lưỡi, tôi nhờ anh ấy báo cho 500 nghìn, nghĩa là nửa bóng (1 quả bóng là 1 triệu). Không bao giờ tôi nghĩ được cái tặc lưỡi ấy đã dẫn mình đến tình trạng khốn khổ như bây giờ.
Tối hôm ấy tôi ăn luôn, 500k nhân lên thành 950k chỉ trong 90p. Quá vui sướng, tôi tiếp tục nhờ anh kia báo thêm 4 trận nữa, mỗi trận 1 quả (1 triệu).          Sáng hôm sau ngủ dậy, tôi nhận được tin nhắn mình đã ăn tất cả là 4, 5tr tiền bóng. Chỉ qua có một đêm mà thôi.
Không ngờ tiền đến nhanh chóng như vậy, các ngày cuối tuần sau đó là lúc tôi lao vào “cày” theo sự chỉ dẫn của anh Nam (tên anh bạn) trong suốt thời gian cúp C1 từ tháng 10 đến tháng 5 năm sau.
Năm lớp 12 đáng lẽ phải chú tâm ôn thi tốt nghiệp thì tôi lại cày tiền từ cá độ cho nhu cầu sinh hoạt, thậm chí cho em tôi tiền đóng học và dặn nó tuyệt đối không xin mẹ một đồng. Từ một đứa mù tịt tôi đã biết tính toán độ bóng, rồi đường đi nước bước như một con bạc chuyên nghiệp
Tôi không có niềm vui, không ước mơ và chẳng bao giờ quan tâm một học sinh cấp 3 muốn gì, trong đầu tôi chỉ có tiền, bạn trai tôi không thèm nhìn đến, chỉ ngong ngóng đến thứ 7 chủ nhật để đánh bóng mà thôi. Thứ báo chí duy nhất tôi mua là “Thể thao” hay “Bóng đá”.
Nhưng cờ bạc có luật riêng, khắc nghiệt kinh khủng. Vào học kỳ 2 được 1 tháng là lúc tôi thua. Có những trận tưởng như ăn đến nơi rồi, phút cuối tỷ số lại thay đổi và tiền cũng vì thế bay tan tác. Càng chơi tôi càng nâng tiền lên, lúc đầu 1 quả, sau này tôi đánh mạnh tay mỗi trận 5 -10 quả để ăn thua. Rồi chuyện gì phải đến đã đến.
Chỉ sau 1 tháng, tôi đã nợ 30 triệu. Một số tiền quá lớn so với tôi khi mà gia cảnh đang sa sút như vậy. Bên anh Nam giục tôi hàng ngày, còn kỳ thi học kỳ đang đến gần, mọi thứ dồn dập và tôi đành phải nói với mẹ.
Tôi sẽ không bao giờ quên buổi tối mẹ tôi gọi chủ nợ đến trả, mắt mẹ tôi đỏ ngầu đay từng chữ: “Nhà này sắp sập rồi, còn cái gì mày phá được, mày phá nốt đi!”…
Tôi ân hận và thương mẹ lắm, nhưng sau khi mẹ trả nợ xong tôi lại lâm vào tình trạng hết tiền. Mẹ tôi kiên quyết không cho một xu sau khi tôi thi trượt đại học. Ở nhà quá bí bách khi phải nhờ bạn mua cho cả cái thẻ điện thoại, tôi lại như phát điên.
Trong người không còn một khoản tối thiểu là 500 nghìn để báo bóng, nên tôi chuyển sang đánh lô đề, dường như đó là con đường duy nhất của những kẻ cờ bạc ở đất Hà Nội này.
Ít thì mười điểm (1 điểm 23 nghìn), may mắn mà ăn thì thốc lên hẳn 50 đến 100 điểm. Cứ thế đến nay đã được 3 tháng tôi miệt mài cùng những con số, trúng thì ít mà thua đã lên đến vài triệu. Vá víu bạn bè mãi, nay không thể vay thêm ai nữa rồi.
Thời gian gần Tết vừa qua, mọi người nhắc khéo tôi trả tiền nhưng tôi chỉ biết đóng cửa trốn tránh. Bạn bè đến nói với mẹ, mẹ coi như không biết tôi, “Bác từ nó lâu rồi, H nợ cháu thì cháu đi mà đòi nó.”
Tôi đã là đứa con bỏ đi, còn bạn bè chán không thèm tìm nữa, họ nhắn là bố thí cho tôi số tiền ấy. Thế nhưng nguy hiểm hơn là tôi đã thành một con nghiện cờ bạc, ngày nào không tính 1 con lô thì ăn không ngon ngủ không yên, hôm nào không có tiền đánh mà “về” đúng con tôi thích, tôi sẽ day dứt khó chịu đến mất ngủ.
Cuộc đời tôi coi như tăm tối lắm rồi, tôi không nhìn được lối thoát nào cho những sai lầm đã gây ra, đến giờ không thể nào sửa chữa được. Tôi biết chẳng ai có thể tha thứ nổi những lỗi lầm này, nhưng tôi vẫn mong được làm lại, có điều các cánh cửa đều đã đóng sập trước mắt…
Tôi phải làm sao ????

Valentine rồi, đi “rình” chồng thôi!

Tháng Hai 7th, 2010
valentine

Ngày lễ Valentine (Ảnh: tư liệu)

Giss – Đối với nhiều người, ngày Valentine là ngày của tình yêu, lãng mạn, hoa tươi và sô-cô-la. Nhưng các Thám Tử Tư ở Mỹ thì không nghĩ thế. Ngày Tình nhân là một ngày ‘thu hoạch’ đối với những người hành nghề điều tra, là thời gian lý tưởng để các bà xã hay các ông chồng xem xem mình có bị “cắm sừng” hay không.

“Ngày Valentine là ngày lớn nhất trong năm đối với các Thám Tử Tư”, ông Tony Delorenzo, thuộc Công ty Thám Tử Tư Hoa Kỳ(PDA) có trụ sở ở New Jersey nói với AFP.

“Năm nay chúng tôi sẽ tập trung tác nghiệp vào các ngày thứ Hai, thứ Ba và thứ Tư bởi nếu ai đó có tình nhân thì họ sẽ tìm cách bắt quả tang bằng được trong những ngày này”.

Ông Delorenzo và một số Thám Tử Tư  khác cho biết, từ nhiều ngày trước Thánh lễ 14/2, văn phòng của họ đã “quá tải” bởi quá nhiều người, nam nữ có cả, đặt vấn đề thuê người theo dõi xem chồng (hoặc vợ) mình có đi tặng quà hay ‘hú hí’ với bồ hay không.

Thực sự là quá tải”, ông Paul Dank, đồng chủ tịch hãng Thám Tử Tư ASG có trụ sở ở Michigan văn phòng và có chi nhánh ở 14 tiểu bang khác.

“Chúng tôi đang rất, rất khó khăn để tìm người phối hợp với chúng tôi phục vụ khách hàng vào thời gian này. Vì thế chúng tôi phải chuyển rất nhiều vụ cho công ty khác”.

Ông nói ngày Valentine (Valentine’s Day) là một dịp lý tưởng để bắt quả tang kẻ phụ tình.

ngoai tinh ngay valentine

Rình chồng ngày Valentine (Hình minh họa)

“Những cặp bồ bịch, ngoại tình thường có khuynh hướng gặp gỡ nhau để kỷ niệm ngày ’sét đánh’ vào đúng ngày 14/2 hoặc trước đó một vài ngày”, ông Dank nói. “Họ cảm thấy mình phải làm việc gì đó mới mẻ, đặc biệt vì thế họ sẽ bí mật kéo nhau ra ngoài mua những thứ như đồ lót, hoa tươi, bánh kẹo… Cũng có thể họ sẽ kéo nhau đến khách sạn có bể bơi mát-xa”.

Ngoài ra, các dấu hiệu “phản chủ” còn là những chuyến “công tác” bất thường hay những buổi họp phòng tối mịt mới về, những món quà không lời đề tặng và những “thằng bạn (hay cô bạn) thất tình đang cần người an ủi”. Các chuyên gia cho rằng, những cái cớ để chuồn này dù đã “xưa như Trái Đất” nhưng vẫn được ưa dùng.

“Đó là ngày mà sự phản bội thường lên đến đỉnh điểm”, bà Ruth Houston – tác giả cuốn “Anh ấy có lừa dối bạn không – 829 dấu hiệu nhận biết?” (Is He Cheating on You – 829 Telltale Signs”.

“Bất kỳ ai đang phản bội đều phải mua quà cho bồ. Không thể trốn đi đâu được. Không có cách nào khác nếu anh ta muốn được bồ nhí chiều chuộng hoặc lên giường với cô ta”.

Bà nói những ông chồng bà vợ nào đang nghi ngờ “đối tác” của mình thì cần ráo riết theo dõi vào ngày Valentine và để mắt đến biên lai thẻ tín dụng (hoặc biên lai rút tiền ATM), đồ trang sức hay đồ lót mới, và những cuộc hẹn bất thường để bám chân đến “hiện trường”.

“Nếu cô ấy nói chiếc áo hay quần lót có ren màu đỏ mình đang mặc là của bạn bè mua tặng thì chớ dại mà tin”, bà khuyên. “Và nếu anh ấy giơ tay khoe một cái đồng hồ Rolex mới thì bạn cũng hãy coi chừng. Chẳng có anh bạn nào tốt bụng đến mức chịu bỏ ra hàng đống tiền và đi săn cho được món quà đó cho anh ta đâu”.

Bà Jeanine Davis, 41 tuổi, cho biết bà đã “tóm cổ” được chồng bà với bồ nhí vào ngày Valentine năm ngoái sau khi thuê một Thám Tử Tư “đeo bám” ông chồng đúng buổi tối hôm đó.

“Họ theo chân ông ta và phát hiện ra ông ta đang ăn tối với cô ta ở một nhà hàng và sau đó họ chụp ảnh cảnh hai người hôn nhau trong bãi đỗ xe. Đêm đó, ông ta dành cả đêm đó ở nhà cô ta”, bà Davis, hiện đang làm thủ tục ly dị, kể lại.

Delorenzo thuộc công ty PDA nói năm nay ông nhận đến 50 vụ “bắt đôi”. Mỗi khách hàng phải trả 500 đến 1.000 đôla để biết chắc chắn bạn tình của mình có bồ bịch hay không. Ngoài ra, họ phải trả thêm 650 đôla cho mỗi ca điều tra 5 giờ của Thám Tử.

Ông Paul Dank thuộc hãng ASG cho biết, ông X ở Michigan rất nhiều khả năng sẽ có một Valentine “khó quên” năm nay. Lý do là vợ ông này đã đọc trộm một bức email đặt phòng khách sạn vào thứ Ba của chồng. Theo như ông nói với vợ, thứ Ba là ngày ông phải đi dự một buổi nâng cao nghiệp vụ đặc biệt của cơ quan. Bà vợ đã không chần chừ gọi điện đến chỗ ông Dank để “đặt hàng” Thám Tử.

L.S. (Theo AFP, MSNBC, Bradenton Herald)

“Nữ thám tử tư” xinh đẹp trong tuần lễ Festival phim Hàn Quốc

Tháng Hai 6th, 2010

Nữ diễn viên Kim Ha Neul đã có mặt tại Lotte Cinema (TP HCM) để tham dự lễ ra mắt Tuần phim Hàn Quốc và giới thiệu bộ phim Nữ thám tử tư xinh đẹp.

nu tham tu xinh dep

Diễn viên Kim Ha Nuel trong phim “Nữ thám tử xinh đẹp”.

Ngày 18/10/2009 vừa qua đã khởi động Tuần lễ phim Hàn Quốc chiếu tại rạp Lotte Cinema – Nam Sài Gòn.

Có 8 phim được mang tới khán giả Việt, gồm: Nữ thám tử tư xinh đẹp, Ông ngoại tuổi 30, Thiện ác quái, Tấn công trai đẹp, Mong em hạnh phúc, Trộm báu vật, Yêu là thếTrò chơi ma thuật.

Đặc biệt, nữ diễn viên Kim Ha Neul đã có mặt trong buổi ra mắt Tuần phim vào ngày 18/10/2009. Kim Ha Neul đã giao lưu với khán giả, giới thiệu về bộ phim Nữ thám tử tư xinh đẹp do cô thủ vai chính.

Đây là bộ phim bom tấn được ví như Mr & Mrs Smith của Hàn Quốc. Kim Ha Neul đã hoá thân vào vai nữ điệp viên ngầm, sát cánh bên nam diễn viên đẹp trai Kang Ji Hwan. Ngày 19/10/2009, Kim Ha Neul đã có mặt trong Tuần lễ Văn Hoá Việt Nam – Hàn Quốc diễn ra tại Hà Nội.

nu tham tu xinh dep1

Poster phim Nữ thám tử xinh đẹp sắp phát hành ở Việt Nam. Trong phim này, Kim Ha Neul diễn xuất bên cạnh chàng diễn viên đẹp trai Kang Ji (Ảnh: tư liệu thám tử Giss)

Kim Ha Neul nổi tiếng với những bộ phim được yêu thích tại Hàn Quốc như Nữ thám tử tư xinh đẹp, Cô bạn gia sư, Bác sĩ K, Tạm biệt tháng sáu, Gần như đã yêu, Cuộc hẹn hò 6 năm, Hoa thuỷ tinh, Dương cầm. On air… Năm 2008, trong cuộc khảo sát của LeesPR, Kim Ha Neul và Jang Dong Gun được bình chọn là hai nhân vật “nổi bật nhất” của giới showbiz Hàn Quốc.

nu tham tu xinh dep2

Kim Ha Neul trong vai điệp viên của bộ phim "Nữ thám tử xinh đẹp" (Ảnh: tư liệu thám tử Giss)

Kim Ha Neul có phong cách diễn xuất rất đặc biệt, được bình chọn là một trong những diễn viên diễn xuất mộc mạc và gần gũi nhất. Cô đến với các vai diễn, từ trong phim tình cảm đến phim hành động, đều khá chân thực và không quan tâm đến vẻ đẹp bề ngoài của mình bị ảnh hưởng bởi các góc quay. Ngoài đời, Kim Ha Neul cũng rất giản dị nhưng cô đã tạo nên cơn sốt với chính những bộ trang phục giản dị, rất đời thường.

nu tham tu xinh dep3

Một trong những pha hành động của Kim Ha Neul (Thám tử tư Giss)

(Thám Tử Giss)

Trang: Trước 1 2 3 4 5 6 ...10 11 12 Tiếp theo
Proudly using Dynamic Headers by Nicasio WordPress Design